DRS trong F1 là thứ vũ khí quyết định đến 80% các pha vượt mặt mà bạn xem trên TV mỗi cuối tuần, biến một cuộc đua có nguy cơ trở thành một đoàn tàu buồn tẻ thành một màn rượt đuổi nghẹt thở. Ai xem F1 cũng từng thắc mắc, tại sao có lúc xe sau dí sát đuôi xe trước qua mấy vòng mà bất lực, nhưng có lúc lại vọt qua trên đoạn thẳng dễ như ăn kẹo? Câu trả lời nằm ở hệ thống giảm lực cản (Drag Reduction System), một phát minh vừa được tung hô, vừa bị ghét bỏ nhưng đã thay đổi hoàn toàn bộ mặt của Formula 1 hiện đại và cả nghệ thuật vượt mặt.
DRS thực chất là gì? Một phát minh gây tranh cãi
Hiểu đơn giản, DRS là một cơ chế cơ học cho phép tay đua “mở” một phần của cánh gió sau để thay đổi đặc tính khí động học của chiếc xe. Nó không phải ma thuật, mà là một giải pháp kỹ thuật thông minh cho một vấn đề cố hữu của môn thể thao này.

Nguyên lý hoạt động: Mở cánh gió sau
Hãy tưởng tượng bạn đang xòe bàn tay ra ngoài cửa sổ một chiếc ô tô chạy tốc độ cao. Khi bạn để thẳng bàn tay, gió cản rất mạnh. Nhưng khi bạn xoay bàn tay song song với chiều gió, nó lướt đi nhẹ nhàng hơn nhiều. DRS hoạt động y hệt như vậy.
Khi được kích hoạt, một tấm trên cánh gió sau (rear wing flap) sẽ mở ra, làm giảm đáng kể lực cản của không khí (drag) tác động lên xe. Ít lực cản hơn đồng nghĩa với tốc độ tối đa trên đoạn thẳng cao hơn, có thể lên tới 10-15 km/h. Tuy nhiên, cái giá phải trả là lực ép xuống (downforce) cũng giảm theo, khiến xe mất độ bám khi vào cua. Đó là lý do DRS chỉ được phép sử dụng trên các đoạn thẳng được chỉ định.

Tại sao nó ra đời? Giải quyết bài toán “dirty air”
Trước khi có DRS, việc vượt mặt trong F1 cực kỳ khó khăn vì một hiện tượng gọi là “khí động học bẩn” (dirty air). Chiếc xe đi trước tạo ra một vùng không khí nhiễu loạn khổng lồ phía sau nó. Xe đi sau khi lọt vào vùng này sẽ bị mất lực ép, lốp xe nhanh mòn hơn và rất khó để bám đuổi trong các góc cua tốc độ cao.
DRS được sinh ra vào năm 2011 như một “cái nạng” để bù đắp cho bất lợi này, cho phép xe phía sau có thêm tốc độ trên đoạn thẳng để thực hiện cú vượt.
Tranh cãi muôn thuở: “Nút bấm vượt” hay công cụ chiến thuật?
Ngay từ khi ra đời, DRS đã chia cộng đồng F1 làm hai nửa. Một bên coi nó là một công cụ giả tạo, một “nút bấm để vượt” làm mất đi vẻ đẹp của những pha đấu trí và kỹ năng tay đôi thực sự. Bên còn lại cho rằng nó là một cái ác cần thiết, giúp các cuộc đua trở nên hấp dẫn và có nhiều hành động hơn.
Cá nhân tôi thấy DRS giống như một con dao hai lưỡi. Nó tạo ra nhiều pha hành động, nhưng đôi khi làm những cú vượt trở nên quá dễ dàng, kiểu “cao tốc DRS”, mất đi cái chất của một pha so kè dũng mãnh ở khu vực phanh.
“Luật chơi” của DRS: Không phải lúc nào cũng được dùng
Việc sử dụng DRS bị kiểm soát rất chặt chẽ bởi các quy định của FIA để đảm bảo tính công bằng và an toàn. Không phải cứ muốn là bấm nút được đâu.
Điều kiện kích hoạt: 3 quy tắc vàng
Một tay đua chỉ có thể kích hoạt DRS nếu thỏa mãn cả 3 điều kiện sau:
- Trong khu vực cho phép: Phải đang ở trong một khu vực DRS (DRS Zone) được chỉ định trước trên đường đua. Mỗi trường đua thường có 1 đến 3 khu vực như vậy.
- Khoảng cách đủ gần: Phải cách xe phía trước dưới 1 giây tại một điểm gọi là Điểm phát hiện (Detection Point). Điểm này thường được đặt ngay trước khi vào DRS Zone.
- Sau khi cuộc đua ổn định: Cuộc đua phải diễn ra được ít nhất 2 vòng, hoặc 2 vòng sau khi Xe An Toàn (Safety Car) rời khỏi đường đua.
DRS Zone và Detection Point: Nằm ở đâu trên đường đua?
Detection Point hoạt động như một cái “máy quét” khoảng cách. Nếu tại thời điểm xe bạn đi qua điểm này, hệ thống ghi nhận bạn cách xe phía trước dưới 1 giây, đèn trên vô lăng của bạn sẽ báo hiệu rằng DRS đã sẵn sàng để sử dụng trong khu vực tiếp theo.
DRS Zone chính là “sân khấu” để bạn trình diễn cú vượt, thường là những đoạn thẳng dài nhất trên đường đua. Đoạn thẳng chính ở trường đua Monza hay đoạn thẳng Kemmel ở Spa-Francorchamps là những ví dụ kinh điển, nơi DRS phát huy sức mạnh tối đa.
Khi nào DRS bị vô hiệu hóa?
Giám đốc cuộc đua có toàn quyền vô hiệu hóa DRS của tất cả các tay đua trong những trường hợp sau để đảm bảo an toàn:
- Điều kiện thời tiết xấu: Trời mưa, đường trơn trượt.
- Có Xe An Toàn hoặc Xe An Toàn Ảo (VSC).
- Có cờ vàng trong khu vực DRS Zone do có sự cố trên đường đua.
Nghệ thuật sử dụng DRS: Không chỉ là bấm một cái nút
Nhiều người nghĩ dùng DRS chỉ đơn giản là đợi tín hiệu và bấm nút. Nhưng với những tay đua hàng đầu, đó là cả một nghệ thuật về chiến thuật, tấn công và phòng thủ.
Tấn công với DRS: “Slingshot” kinh điển
Một cú tấn công bằng DRS hoàn hảo bắt đầu từ góc cua cuối cùng trước đoạn thẳng. Tay đua phải thoát cua thật tốt để bám càng gần xe trước càng tốt, lợi dụng luồng không khí sạch hơn một chút và cả hiệu ứng núp gió (slipstream).
Ngay khi vào DRS Zone, họ bấm nút, cánh gió mở ra, chiếc xe như được “bắn” về phía trước với hiệu ứng ná cao su (slingshot). Thời điểm quyết định là cú phanh ở cuối đoạn thẳng, đó mới là lúc kỹ năng thực sự lên tiếng.
Phòng thủ chống lại DRS: Phá vỡ “dòng chảy”
Phòng thủ khi bị tấn công bằng DRS còn khó hơn. Các tay đua sừng sỏ có nhiều chiêu trò để đối phó:
- Sử dụng năng lượng ERS: Dùng năng lượng điện dự trữ (pin) để tăng tốc đột ngột, cố gắng giữ khoảng cách trên 1 giây tại Detection Point.
- Phá vỡ slipstream: Lái xe theo đường zic-zac nhẹ trên đoạn thẳng để không cho đối thủ “núp gió” một cách ổn định.
- Đặt xe thông minh: Chạy ở giữa đường đua khi vào khu vực phanh, buộc đối thủ phải chọn một bên để vượt, khiến họ phải đi một quãng đường dài hơn và phanh trên phần đường ít độ bám hơn.
“DRS train”: Cơn ác mộng của các tay đua
Đây là tình huống trớ trêu nhất. Khi một đoàn 3-4 chiếc xe nối đuôi nhau và tất cả đều cách nhau dưới 1 giây, thì tất cả các xe từ vị trí thứ hai trở đi đều được dùng DRS. Điều này tạo ra một “đoàn tàu DRS”, nơi lợi thế của mọi người gần như bị triệt tiêu, và không ai có thể vượt được ai. Đây là cảnh tượng gây ức chế nhất cho cả tay đua và người hâm mộ.

Kinh nghiệm cá nhân: Những cú lừa ngoạn mục
Theo kinh nghiệm xem F1 của tôi, một tay đua thông minh sẽ không chỉ dùng DRS để vượt. Họ dùng nó như một mồi nhử. Fernando Alonso là một bậc thầy về việc này. Anh ta có thể cố tình giảm tốc nhẹ trước Detection Point để cho xe phía sau lọt vào vùng 1 giây, “nhử” họ dùng DRS. Nhưng Alonso biết rằng với bộ lốp tốt hơn và khả năng phòng thủ đỉnh cao, anh ta có thể giữ vị trí ở góc cua tiếp theo, và rồi chính anh ta sẽ có DRS ở đoạn thẳng kế tiếp để tấn công người khác. Đó là cờ vua trên đường đua, không phải là một cuộc đua tốc độ đơn thuần.
Tương lai của DRS và khí động học trong F1
Mặc dù DRS là một phần không thể thiếu của F1 hiện đại, nó vẫn luôn được xem là một giải pháp tạm thời.
Thế hệ xe 2022: DRS có còn cần thiết?
Luật kỹ thuật mới từ năm 2022 đã giới thiệu lại “hiệu ứng mặt đất” (ground-effect), với mục tiêu chính là giảm lượng “dirty air” mà xe tạo ra. Về lý thuyết, điều này giúp các xe có thể bám đuổi nhau sát hơn trong các góc cua, tạo điều kiện cho những pha vượt mặt tự nhiên mà không cần quá phụ thuộc vào DRS. Thực tế cho thấy các cuộc đua đã hấp dẫn hơn, nhưng DRS vẫn là yếu tố quyết định trên nhiều đường đua.
Liệu DRS có bị loại bỏ trong tương lai?
Đây là mục tiêu dài hạn của F1. Các nhà quản lý môn thể thao này đang nghiên cứu các giải pháp khí động học chủ động khác, có thể là những bộ phận trên xe tự điều chỉnh để tăng tốc hoặc vào cua tốt hơn, nhưng được áp dụng cho tất cả mọi người thay vì chỉ xe phía sau. Tuy nhiên, việc loại bỏ DRS hoàn toàn vẫn là một canh bạc, có nguy cơ biến các cuộc đua trở lại thành những đoàn diễu hành nhàm chán.
Quan điểm của người hâm mộ và các đội đua
Phần lớn cộng đồng chấp nhận DRS như một phần của cuộc chơi hiện tại. Nó không hoàn hảo, nhưng nó hoạt động. Các đội đua đã và đang thiết kế những chiếc xe tối ưu hóa cho việc sử dụng DRS, từ việc có tốc độ tối đa cao cho đến khả năng phòng thủ hiệu quả. Người hâm mộ, dù có phàn nàn, vẫn không thể phủ nhận những màn rượt đuổi kịch tính mà DRS đã mang lại.
Kết luận
DRS trong F1 không chỉ đơn thuần là một cái nút bấm hỗ trợ vượt mặt. Nó đã trở thành một yếu tố chiến thuật cực kỳ phức tạp, định hình cách các tay đua tấn công, phòng thủ, và cách các kỹ sư thiết kế những cỗ máy tốc độ. Từ việc lựa chọn thời điểm sử dụng, cách phòng thủ thông minh, cho đến việc quản lý năng lượng đi kèm, DRS đòi hỏi cả kỹ năng lẫn tư duy chiến thuật đỉnh cao. Dù yêu hay ghét, không thể phủ nhận nó đã mang lại vô số khoảnh khắc kịch tính cho Formula 1. Nhưng cá nhân tôi vẫn luôn mong chờ một ngày mà những pha so kè đỉnh cao sẽ đến từ 100% tài năng của tay đua và tiềm năng của cỗ máy, chứ không phải từ một hệ thống hỗ trợ.
